Tôi từng nghĩ mình biết bán hàng. Cho đến khi trắng tay, tôi mới hiểu: cái tôi biết chỉ là chèo kéo, không phải bán hàng.
Trong những ngày loay hoay dựng lại từ đầu — cả cơ nghiệp lẫn cái tâm bên trong — tôi gặp được những bài giảng của thầy Phạm Thành Long. Thầy là luật sư, doanh nhân, và là người đã dạy hàng trăm nghìn người Việt cách làm kinh doanh tử tế. Nhưng điều giữ tôi ở lại với thầy không phải danh tiếng, mà là một câu chuyện.
Thầy kể về một bà cụ bán rau bên vệ đường. Bà không mời chào, không nói giá trước. Bà vừa xếp rau vừa kể: bó rau này hái sáng nay còn đẫm sương, nấu canh cà bát với ít tôm khô là ngọt lắm. Người khách mua nhiều hơn dự tính — không phải vì cần thêm rau, mà vì cuộc trò chuyện khiến người ta muốn nán lại.
Bà cụ hôm ấy không bán rau. Bà bán sự tin cậy và cảm giác an tâm.
Nghe xong câu chuyện đó, tôi nhận ra mình đã làm ngược suốt bao nhiêu năm: cố nói cho hay, cố hạ giá cho thấp, mà quên mất điều duy nhất khách hàng thật sự cần — một người họ tin được. Cái này với tôi không mới lạ gì, Phật pháp gọi nó là gieo nhân nào gặt quả ấy. Thầy Long gọi nó là cho đi trước khi nhận lại. Hai con đường, một chân lý.
Giờ đây, cả hai việc tôi làm — chia sẻ con đường tìm lại bình an nội tâm và lo trọn gói vé máy bay, visa, khách sạn cho người đi xa — tôi đều làm theo đúng một nguyên tắc đó: giúp thật, rồi mọi thứ khác tự đến.
Nếu bạn đang làm kinh doanh mà thấy mệt, thấy mình cứ phải “diễn” — tôi thật lòng mời bạn ghé đọc blog của thầy Phạm Thành Long tại long.vn. Đặc biệt bài Nghệ thuật bán hàng — 7 bước kể chuyện bán bất cứ thứ gì — bài đã thay đổi cách tôi viết từng bài blog trên trang này.
Còn nếu bạn đang mệt ở một tầng sâu hơn — không phải chuyện tiền, mà là chuyện tâm — thì hãy bắt đầu từ bài viết này của tôi.
Tâm an — vạn sự an.
Li Shang Hong
